Phụ nữ sau khi kết hôn nhận lại được gì?

Chia sẻ

Không lẽ tất cả những gì hôn nhân mang lại cho người phụ nữ, chỉ là một con số âm ngày càng lớn hay sao? Nếu em không biết tự yêu lấy bản thân mình, sẽ chẳng có ai yêu thương em đâu, có phải vậy không anh?
Đôi khi lắng lại suy nghĩ… Kết hôn rồi em có được gì? Đột nhiên cảm thấy bàng hoàng

Vì ai em phải rời xa cha mẹ, rời xa căn nhà thân yêu của mình, bước vào một thế giới lạ lẫm? Vì ai mà em phải cố gắng làm hài lòng những người lạ, phải luôn miễn cưỡng gượng cười, vui vẻ? Em như một đứa trẻ lạc đường. Vì cuộc sống hơn 20 năm của mình, bị thay đổi chỉ sau 1 tờ giấy kết hôn. Vì ai em phải 9 tháng mang thai, một ngày vượt cạn? Cam tâm tình nguyện đón nhận những nỗi đau mà người chồng không thể tưởng tượng nổi. Chỉ để sinh được 1 đứa con máu mủ cho anh

Để rồi sau đó như một điều hiển nhiên. Thân hình em tàn tạ, ngực chảy xệ, bụng rạn nứt… Để rồi một ngày nào đó anh đột nhiên thèm của lạ


Vì chồng vì con em thậm chí có thể rời xa những cuộc vui bạn bè. Tạm biệt đam mê và vui thú thời còn trẻ chỉ ở nhà với bếp núc. Người ta nói phụ nữ sau khi sinh con thật ngốc nghếch, và em cũng không ngoại lệ, là cô gái ngốc nghếch ấy. Em đã từng kiêu hãnh, em đã từng có mơ ước, em cũng đã từng có nhan sắc yêu kiều như bao người khác. Và rồi kết hôn xong em chẳng còn nghiêng nước nghiêng thành. Gia đình nhỏ giờ là điều quan trọng nhất. Chỉ vì muốn có được tấm chân thành của ai, mà em biến mình sống thật lệ thuộc

em đã từng tiêu xài không suy nghĩ, chuyện gì cũng chẳng cần bận tâm. Nhưng giờ đây em không có thu nhập, đến chi tiêu cũng phải lo nghĩ, lo tiết kiệm tiền vun vén cho gia đình. Em bắt đầu quen với việc đi chợ cò kè bớt 1 thêm 2, những điều mà trước đây em chưa từng làm

Cuối cùng đến cả việc tránh thai cũng là một mình người phụ nữ phải làm. Nào là đặt vòng, nào là thắt ống dẫn trứng. Nào có mấy người đàn ông dám vì người phụ nữ của mình mà thắt ống dẫn tinh, dúng ko anh? Một người phụ nữ có đáng để gánh chịu những điều đó không hả anh? Người đàn ông em yêu liệu có đau lòng trước những vất vả mà em đã trải qua không hả anh?

Tại sai lại là… không bao giờ anh nhỉ! Tại sao lại coi đó là điều hiển nhiên em phải làm. Đơn giản vì em là vợ ư? Tại sao khi lấy nhau rồi anh không còn chiều chuộng nhưu trước? Anh có bao giờ để ý và mua cho em những đồ dùng em muốn, nhưng lại chẳng bao giờ em dám mua chưa? Có bao giờ anh đưa tiền cho em và nói rằng em hãy đi mua những gì mình thích và rằng vợ của anh nhất định phải luôn xinh đẹp hay không?

Người đàn ông của em sao không còn làm những điều lãng mạn như hồi còn yêu? Không còn quan tâm điều mà một người phụ nữ mong muốn là gì? Tại sao không thể là người chồng đưa hết lương cho vợ, về tới nhà sẽ nhận hết việc vào mình? Cùng vợ chăm sóc con cái và trở thành người chồng mẫu mực nhất trong mắt mọi người?…

Phải chăng đàn ông đều nghĩ rằng hàng ngày đi làm kiếm tiền đã đủ vất vả rồi, nên cho mình quyền được hưởng sự phục vụ tận răng của người vợ “nhàn rỗi”? Anh vốn không thể tưởng tượng, cũng chưa từng nghĩ thử xem, người phụ nữ của mình đã trải qua một ngày như thế nào ở nhà với căn bếp và con cái?

Không lẽ tất cả những gì hôn nhân mang lại cho người phụ nữ, chỉ là một con số âm ngày càng lớn hay sao? Mệt mỏi thì nhiều tự do thì ít? Nên chăng những người vợ hãy dành một chút thời gian mà chăm sóc nhan sắc và tâm hồn mình. Vì nếu em không biết tự yêu lấy bản thân mình, sẽ chẳng có ai yêu thương em đâu, có phải vậy không anh?

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*